Bán Sách Và Bán Giày

  1. Trang chủ
  2. Cộng đồng
  3. Đánh giá sách
  4. Bán Sách Và Bán Giày
  • Dang Ann
  • /
  • 2020-06-11 13:42
  • /
  • 302

Bán Sách Và Bán Giày

“Bán Sách Và Bán Giày là tuyển tập 11 truyện ngắn đặc sắc nhất của nhà văn Tô Hải Vân.”

"Bán Sách Và Bán Giày" cái tựa sách đã thôi thúc tôi cầm quyển sách lên và đọc. 

Quyển sách là tuyển tập các truyện ngắn theo tôi thì không hay. Bởi hầu hết các truyện in trong tập này có đặc điểm chung là nhân vận chính không tên tuổi, hoặc tên là K, là Q, tức là ai cũng được. Các truyện phần lớn đều theo hướng huyền ảo, có thể như vậy, có thể không như vậy. Đơn cử như truyện "Một Ngày Rất Lạ - anh ta bị lây nhiễm và sợ hãi, cái bản thể bị méo mó đi và phải can đảm lắm mới lấy lại được". Đôi khi nhân vật phân ra làm 2, như truyện Đi 3 Mét Trên Cầu Vồng, có 2 nhân vật chính nhưng thực ra 2 anh chàng đó chỉ là một người. Hoặc như truyện "Đám Cưới", nhân vật như "ma" ấy chính là bản thể thứ 2 của gã. Một điểm đáng chú ý khác trong cách viết của Tô Hải Vân là truyện có cốt truyện nhưng rất khó hoặc không thể kể lại được. Chuyện thì chẳng có gì, nhưng vẫn cứ "có chuyện", đó chính là yếu tố hậu hiện đại. Chắc bởi thế, mà tôi có chút không thích quyển sách này.

Bán Sách Và Bán Giày

Nói đi cũng phải nói lại, không thích những yếu tố kì ảo, không thực tế trong truyện là thế nhưng nội dung thì rất lôi cuốn, khiến tôi đọc một truyện lại muốn đọc một truyện nữa. Tác giả Tô Hải Vân quan niệm: "Cố gắng sử dụng ít chữ nhất để chuyển tải nhiều nội dung nhất", quả thực vậy, những truyện trong "Bán Sách Và Bán Giày" rất ngắn, ngắn như cái tên gọi của nó. Vì vậy, khi đọc tuyển tập, độc giả nhận thấy truyện nào cũng mang một ý nghĩa, một định đề nào đó. Mỗi câu chuyện là một mảnh đời, một số phận mà soi mình vào, người đọc sẽ nhận thấy một phần bản thân ở trong đó.

Như hầu hết các tác giả miền Bắc, Tô Hải Vân ưu tiên viết về Hà Nội và có lẽ Hà Nội trong "Bán Sách Và Bán Giày" của ông là thành công nhất. Ông đã vẽ nên một bức tranh thú vị về khu vực cổ kính của Hà Nội trước những năm 2000, khi mà chưa có các tòa cao ốc trọc trời. 

Khi tôi viết bài đánh giá này, tôi đã tự tranh luận xem nên đánh giá cuốn sách này 3 hay 4 sao, một mặt vì không thích cái chi tiết không thực tế của nó, nhưng cũng phải thừa nhận bạn hiếm khi tìm thấy một tác giả đương đại Việt Nam giỏi như thế này. Họ sẽ thường viết về tình yêu lãng mạn, sến sẩm, nhưng Tô Ngọc Vân lại viết về cuộc đời, sự thâm trầm, nỗi ám ảnh, sợ hãi trong cuộc sống, mặc dù kì ảo nhưng rất thật. Có độc giả đã nói rằng "Quyển sách này là sự hồi sinh của một góc cổ xưa của Hà Nội, đang chết dần từng ngày" và tôi cũng thấy thế.