Đất Rừng Phương Nam

  1. Trang chủ
  2. Cộng đồng
  3. Đánh giá sách
  4. Đất Rừng Phương Nam
  • Dang Ann
  • /
  • 2020-07-08 14:06
  • /
  • 133

Đất Rừng Phương Nam

“Mỗi lần đọc lại là một trải nghiệm khác nhau, khung cảnh Nam Bộ càng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.”

Tôi đã đọc quyển sách này từ ngày bé, nhưng lúc đó chỉ cảm thấy sao phương Nam xơ xác quá. Bây giờ, lớn lên đọc lại, mới cảm nhận được cái nét đẹp hoang sơ trong đấy.

Tôi không biết bắt đầu nhận xét quyển sách này từ đâu, bởi với tôi chi tiết nào của nó cũng đều là tuyệt tác.

Tác giả Đoàn Giỏi mượn hình ảnh một cậu bé bị lưu lạc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ để giới thiệu "Đất Rừng Phương Nam". Nơi đó, một vùng đất vô cùng giàu có, hào phóng và hùng vĩ với những con người trung hậu, trí dũng, một lòng một dạ theo kháng chiến.

Cuộc phiêu lưu

Xuyên suốt cuốn sách kể về chuyến phiêu lưu đầy thú vị, đầy tính dũng cảm, cũng nhiều trắc trở của nhân vật chính - An. Tại hành trình đó, An đã gặp được nhiều người khác như là tía má nuôi, dì tư, Võ Tòng. Và mỗi con người đều để lại cho An những kỷ niệm đáng nhớ.

Thiên nhiên vùng Nam Bộ

"Đất Rừng Phương Nam", chắc chẳng còn tiêu đề nào có thể hợp hơn như vậy nữa. Cảnh thiên nhiên tươi đẹp màu mỡ, sản vật của miền Nam phong phú đã được tác giả khắc họa sinh động qua quyển sách này. Tôi như lạc vào vùng sông nước miền Nam kênh rạch chằng chịt, cùng đi thuyền, cùng lên rừng, cùng được ngắm nghía sản vật của tự nhiên với cậu bé An và gia đình tía má nuôi.

Riêng tôi, điều làm tôi thích nhất ở quyển sách này là cách tác giả miêu tả cảnh quan của vùng dưới mạn Cà Mau, nơi có rất nhiều sông nước, cũng như rừng. Khu rừng U Minh Thượng kỳ vỹ, mênh mông, mang một vẻ dữ dội, hoang sơ và lộng lẫy lạ thường. Nơi Đại Ngàn đầy nắng, muôn loài muôn vật, cây cối cao to, xanh rờn, mát rượi, phủ bóng rợp mặt đất. Xen lẫn trong đó thoảng mùi ẩm ướt, mát lành từ đất và các con lạch nhỏ bé chảy róc rách qua những rặng cây, rồi đổ về nơi sông suối. Ngay cả khu rừng đước cao to với các dòng nước len lỏi đục ngầu cũng dường như hoang dã và ma quái lạ thường dưới lớp sương của màn đêm. Những sinh vật lạ lẫm, khoe ra bộ lông cánh đủ màu, nhưng cũng có những loài khiến người ta run mình bởi sự đồ sộ, dữ dằn như chẳng thuộc về trần thế.

Đất Rừng Phương Nam

Thời kỳ kháng chiến

Nếu miền Bắc có Tố Hữu làm thơ về cách mạng, thì miền Nam không ai khác ngoài Đoàn Giỏi. Đọc "Đất Rừng Phương Nam", ai trong chúng ta cũng sẽ thấy, tác giả nói về tội ác của thực dân Pháp một cách rất văn chương. Ác lắm đấy, nhưng chưa bao giờ Đoàn Giỏi dùng từ ngữ thô bạo để miệt thị hay lên án. Tôi cảm nhận được, cái chính yếu mà ông muốn độc giả biết là con người và dân quân vùng Nam Bộ luôn mang trong họ niềm tự hào, con tim đập mạnh mẽ vì đồng bào dân tộc, nhất quyết trung thành với đất nước, gìn giữ giang sơn đến hơi thở cuối cùng, chứ không phải để đem lòng thù ghét. Như cuộc đối thoại giữa An và tía nuôi của nó:

- Còn gì nguy hiểm hơn cọp hở tía?

- Thằng Tây chứ còn gì nữa.

Sự hào sảng trong mỗi người dân Nam Bộ

Có lẽ vì tác giả là người con của đất phương Nam, nên cách ông viết lên những nhân vật của mình cũng hào sảng và phóng khoáng chẳng sai đi đâu được.

Thằng Cò và già Ba bắt rắn xem An như một thành viên trong gia đình, họ truyền dạy cho An rất nhiều kinh nghiệm và bài học mà chỉ có người dân Nam Bộ mới có những khả năng này. Hay khi chú Võ Tòng bắt cá sấu thì phải dùng vịt và sáp đèn cầy để nhử nó, đến bí quyết như vậy mà chú ấy cũng dạy cho An, chẳng hề giấu riêng cho mình.

60 năm là quá đủ cho một đời người và tác phẩm trải qua khoảng thời gian như thế vẫn không hề "cũ" mà lại ngày một trở thành tượng đài bất khả xâm phạm khi nhắc về vùng Tây Nam Bộ.