Gió Đầu Mùa

  1. Trang chủ
  2. Cộng đồng
  3. Đánh giá sách
  4. Gió Đầu Mùa
  • Huynh Karen
  • /
  • 2020-07-09 14:13
  • /
  • 126

Gió Đầu Mùa

“Tập truyện ngắn hay quá, lại được đọc đúng hôm Hà Nội trở lạnh.”

Khi giới thiệu về tập truyện ngắn "Gió Đầu Mùa", Thạch Lam viết rằng: "Đối với tôi văn chương không phải là một cách đem đến cho người đọc sự thoát ly trong sự quên, trái lại văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối và tàn ác, làm cho lòng người được thêm trong sạch và phong phú hơn.".

Đấy là lý do vì sao tôi đã tìm đọc quyển sách này.

Những truyện ngắn trong tuyển tập "Gió Đầu Mùa" của Thạch Lam đúng là ngắn thật, nhưng cái tính bi kịch của nó thì khủng khiếp và tác động mạnh vô cùng đến tôi. Có được vài truyện thì cái kết vui vui, còn lại nhìn chung đều có nét buồn thương đến kỳ lạ. Nét buồn thương đến từ bi kịch của những gia đình đói khổ, cùng cực như trong truyện ngắn "Nhà Mẹ Lê", "Một Cơn Giận" hay "Đói", cái đói nghèo có thể dễ dàng khiến người ta mất mạng hoặc trực tiếp hủy hoại gia đình mình. Nét buồn thương đến từ sự đổi thay tàn nhẫn của số phận, khi con người ta có thể vừa giàu có đó, rồi bỗng chốc con tạo xoay vần. Hay là chính mình hại mình, để rồi cuộc đời trượt dài trong vũng lầy tăm tối của sự nghèo khổ, như những nhân vật trong truyện ngắn "Người Bạn Trẻ", "Cái Chân Què", "Người Lính Cũ", "Người Bạn Cũ".

Gió Đầu Mùa

Nhiều người nghĩ "Viết truyện ngắn nào có khó gì đâu!". Nhưng tôi thấy, truyện ngắn của Thạch Lam là tất cả tâm tư, tình cảm ông ấy đặt vào, viết ra con chữ không hề dễ, viết mà không đặt mình vào sẽ không có hồn, không cô đọng. Có lẽ, vì Thạch Lam là nhà văn của tầng lớp trí thức tiểu tư sản, nên cách ông viết về người nông dân hay những người thuộc tầng lớp thấp trong xã hội không thể giống những tác giả như Nam Cao, Ngô Tất Tố… Ông sẵn lòng viết, thích viết về những con người ấy bằng đôi mắt và sự rung động rất riêng của mình.

Giọng văn nhẹ nhàng nhưng cũng đủ khiến tôi thấy lòng trĩu nặng. Cái đau thương của "Gió Đầu Mùa" đã buộc tôi phải thốt lên "Sao các cụ ngày xưa khổ thế, toàn những cái khổ, cái nghiệt ngã vì sự nghèo đói!".

Đọc đến cuối sách thì thấy ám ảnh, day dứt, cảm thông với các nhân vật, không chỉ vì hoàn cảnh của họ, mà còn vì những bài học nhân văn ẩn chứa trong đó. Cái đói tàn khốc đến nỗi con người ta phải bán rẻ lương tâm, bán rẻ tình nghĩa để đổi lấy miếng cơm, nhưng kết cục nhận được là tình cảm gia đình tan vỡ. Một số truyện khác như "Tiếng Chim Kêu", "Cô Áo Lụa Hồng" lại có tiết tấu trào phúng, hài hước, nhưng cũng sâu, cay không kém những truyện đậm chất hiện thực.

Đọc văn Thạch Lam tôi cứ thấy như được ai đó vỗ về, che chở, càng đọc lại càng thấy thương, thấy quý con người hơn. Và cũng từ đó mà biết nâng niu, chắt gạn từng chút tốt đẹp trong mỗi một con người. Tôi cảm thấy, quyển sách này với ai cũng đều phù hợp, người trẻ đọc để biết quý trọng cuộc sống bình yên, hiện đại, người già đọc để nhớ về một thời đau buồn nhưng nhiều kỷ niệm.