Ngồi Khóc Trên Cây

  1. Trang chủ
  2. Cộng đồng
  3. Đánh giá sách
  4. Ngồi Khóc Trên Cây
  • Dang Ann
  • /
  • 2020-07-07 14:12
  • /
  • 118

Ngồi Khóc Trên Cây

“Các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh dễ đi vào lòng người bằng sự dung dị và gần gũi với những thông điệp rõ ràng, đậm tính nhân văn.”

Hôm nọ, ngồi nói chuyện với bạn về Nguyễn Nhật Ánh và vì sao tôi không thích truyện của nhà văn cho lắm, nói trắng ra là nhiều lúc cảm thấy cứ giả tạo và bực mình, nhưng nhiều lúc vẫn cứ bị hấp dẫn!

Đại loại cốt truyện đơn giản. Nhân vật một chiều, ngây thơ quá đà, lành tính quá đáng. Tình tiết không tự phát triển, mà theo cái kiểu nhà văn thích thế nào thì nó là thế ấy.

Nhưng mà lại dễ thương, lại mộng mơ. Sự nông cạn trong lòng vẫn rất dễ bị khuất phục.

"Ngồi Khóc Trên Cây" là một minh chứng!

Câu chuyện bắt đầu bằng việc tác giả miêu tả Rùa là cô bé của thiên nhiên, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ. Hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ đã cho nó một sự cứng rắn, với mái tóc cháy nắng trên khuôn mặt khả ái. Còn Đông là cậu sinh viên thành phố về thăm quê, là đứa duy nhất chơi với con Rùa, nói chuyện, lắng nghe và đồng tình với nó.

Có lẽ tôi đã quá cái tuổi để có thể cảm nhận được tình yêu trong sáng như đóa hoa vừa chớm nở này. Nên đọc đến đây, tôi đã thốt lên "Sao lại bình thường thế không biết!?". Tuy nhiên, nếu bạn là fan của những câu chuyện về mối tình đầu trong trẻo thơ ngây, là fan của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì chắc có lẽ sẽ rất thích cách mở truyện kiểu này.

Tiếp theo là câu chuyện tình yêu của chúng dần đi đến hồi sâu đậm, cũng là lúc những sóng gió thay nhau cuốn đến. Đông phải trở về Sài Gòn để tiếp tục việc học của mình. Ngày chia tay, con Rùa vẫn còn có thể thốt ra những câu nói ngượng như dặn dò mà cũng như một lời hứa rất đỗi ngây thơ và ấm áp: "Anh đừng buồn nhé! Em sẽ lớn! Em sẽ lớn nhanh thôi mà!".

Nếu các bạn đã từng đọc "Mắt Biếc", "Hạ Đỏ" thì chắc chắn sẽ đoán được nội dung của phần này từ trước, vì truyện của Nguyễn Nhật Ánh xưa nay vẫn thế, một cuộc gặp gỡ nhẹ nhàng, đáng yêu, sau đó là sự chia xa. Tuy biết trước như vậy, nhưng không thể phủ nhận từng câu chữ mà tác giả viết ra đều rất cuốn hút, khiến tôi cứ vậy mà đọc hết quyển sách khi nào không hay.

Ngồi Khóc Trên Cây

Như tôi đã nói, tình tiết truyện không tự phát triển mà theo cái kiểu nhà văn hứng lên thì ném một phát xuống đất. Cụ thể là nhân vật Đông, đang yên đang lành thì lại biết được cái tin nó và con Rùa là họ hàng. Đông về quê nhưng cố né tránh Rùa khiến nó hết sức đau lòng. Không thể kìm nén được nữa, Đông tìm đến nhà Rùa để hỏi bà nội và được tin rằng nó và con Rùa hoàn toàn không có quan hệ huyết thống nào hết. Và rồi chúng sẽ không xa nhau nữa... 

Nhưng không!

Tác giả lại vẻ thêm một mớ lằng nhằng trong câu chuyện ấy. Đông tràn trề hy vọng về lại thành phố chữa bệnh và được bác sĩ chẩn đoán lại là cậu chỉ bị thiếu máu dinh dưỡng thôi. Tưởng chừng mọi chuyện đã được giải quyết, cậu trở về quê thì nghe tin Rùa bị nước cuốn trôi trong lúc cố cứu những đứa trẻ khác lên. Khi trở lại khu rừng để tìm lại những ký ức xưa, Đông nghe được đâu đó giống như giọng hát của Rùa, cậu trèo lên cây và thấy được bóng dáng con Rùa. Và rồi Đông ngồi trên chạc cây, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Có lẽ, tôi là một con người thực tế, không thích những chi tiết huyền ảo, nên không thể cảm nhận được cái hay, cái đau lòng ở đoạn kết này.

Nếu được chấm điểm, tôi sẽ cho quyển sách này 3,5/5.

"Nội dung câu chuyện khai thác sâu vào những suy tư, trăn trở diễn ra trong nội tâm của tuổi mới lớn trên một phông nền về tuổi thơ sống chan hòa giữa thiên nhiên núi rừng, phảng phất hương vị miền quê và tình làng nghĩa xóm. Không giống với những tác phẩm trước đó của Nguyễn Nhật Ánh, "Ngồi Khóc Trên Cây" được nhà văn đưa vào nhiều nghịch cảnh éo le, bi thương nhằm thử thách các nhân vật, giúp họ trưởng thành hơn về mặt tình cảm theo thời gian. Và đó là điều khiến con tim ta thổn thức khi đọc tác phẩm này". Đây là cảm nhận của người khác.

Riêng tôi, tôi chỉ thấy quyển sách này hay ở cách hành văn của tác giả, câu chữ mượt mà, bay bổng, có chút hồn nhiên, trong sáng. Tình tiết cũng thu hút, khiến tôi tuy không thích cũng vẫn đọc trọn vẹn được. Tranh minh họa thì rất đẹp, xem tranh có thể đoán được nội dung. Thích cách tác giả viết về làng quê bình dị, mộc mạc, khiến cho những người sinh ra và lớn lên ở thành phố phải ganh tị. Còn lại, các chi tiết như chuyện tình yêu tuổi thơ thì không thực sự sâu sắc và chân thật. Nhân vật thì tác giả thỉnh thoảng hơi "quá tay" trong lúc tả, khiến hình ảnh rất văn vẻ, thơ mộng, nhưng không tự nhiên, không thực tế.

Truyện sẽ hợp với những bạn nhỏ cấp 2, hoặc những đọc giả thích sự nhẹ nhàng, êm dịu. Riêng tôi, chắc đã quá "già" để thấy quyển sách này thú vị!