Những Thằng Già Nhớ Mẹ

  1. Trang chủ
  2. Cộng đồng
  3. Đánh giá sách
  4. Những Thằng Già Nhớ Mẹ
  • Bell Bell
  • /
  • 2020-12-08 00:48
  • /
  • 136

Những Thằng Già Nhớ Mẹ

“Mỗi khi nhắc về mẹ, trong thâm tâm chúng ta đều là hình ảnh một người tận tụy, đây lòng bao dung và tình yêu thường vô bờ dành cho con cái.”

Cách đây vài tháng, một người bạn của tôi đã mất mẹ. Tôi vẫn mãi bị ám ảnh bởi hình ảnh một người đàn ông to lớn, vạm vỡ thế mà lại khóc đến cạn cả nước mắt trong suốt chặng đường chạy về nhà.

Vài ngày sau gặp lại, khuôn mặt vốn bầu bĩnh kia đã phần nào tiều tụy đôi chút. Nó luôn tự dằn vặt mình về sự vô tâm mẹ. Nó kể ngày còn mẹ, nó chẳng hề để tâm quá nhiều đến những cuộc gọi của bà, càng không để ý đến lời dặn dò mỗi lần cuộc điện thoại chuẩn bị ngắt. Để đến một ngày không còn mẹ, nó chợt nhận ra những việc tưởng chừng bé nhỏ kia, nhưng lại là một điều xa vời đối với người con như nó.

Mặc dù tôi chỉ là người chứng kiến câu chuyện với vai trò là một người bạn, thế nhưng cảm giác đó lại khiến tôi sợ hãi và muốn trốn tránh hơn bao giờ hết. Tôi đã đọc rất nhiều tác phẩm, thế nhưng khi đến với "Những Thằng Già Nhớ Mẹ" thì bản thân mình càng nghiệm ra được rằng:

Nụ cười của mẹ già không phải là nụ cười vì tiền vì bạc hay chén cơm manh áo hoặc một quyền bính thế gian, mà đó chỉ đơn giản là nụ cười mãn nguyện khi con cháu ở bên mình, vẫn chưa quên mình… 

Các bạn trẻ hẳn có nhiều cơ may còn mẹ, thì đừng quá ham vui, mà hãy biết trân trọng và tận dụng thời gian bên mẹ. Bởi vì, thế giới của bạn là những điều lớn lao ngoài kia, thế nhưng đối với bố mẹ, bạn chính là cả thế giới.

Thời gian sẽ chẳng thể quay lại cũng không làm nguôi ngoai nỗi nhớ đâu. Do đó, hãy đối xử với mẹ thật tốt để những giọt lệ già mà nhớ mẹ không cần như nuốt ngược vào tim!